A là một thanh niên bận rộn, năm nay ngoài ba mươi tuổi, sống chung với mẹ khoảng 60 tuổi. Một ngày bình thường của anh bắt đầu từ lúc 7 giờ 50 là lúc chuông báo thức reo, khi đó anh sẽ trở mình một chút rồi ngủ tiếp thêm 10 phút đến lúc mẹ anh đến bên cửa phòng và lải nhải điều gì đó. Sau đó anh sẽ vội vàng mặc bộ đồng phục nhăn nhúm, vẩy vài giọt nước lên mặt và chạy xuống lầu. Ở chân cầu thang mẹ anh đã chuẩn bị sẵn gói đồ ăn sáng, bao gồm một phần thức uống và một phần thức ăn, thường là thức ăn thừa của ngày hôm trước. A không có thời gian đánh răng, rửa mặt một cách đàng hoàng, tất nhiên sẽ không phí thời gian cho việc chải tóc. Vả lại mái tóc của anh, như hiểu được sự bận rộn của chủ nó, rất thận trọng trong việc sinh sôi và kết quả là anh có thể yên tâm đi làm mà không cần ngó qua gương lần nào.
Giờ làm việc là 8 giờ 30 mà khoảng cách từ nhà đến công ty lại mất hơn 20 phút lái xe nên A không còn sự lựa chọn nào khác là ăn sáng ngay trên xe, vừa ăn vừa nhìn xe cộ chung quanh một cách ghen tỵ. Tuy nhiên, vì tình yêu bao la dành cho việc ăn uống và khẩu vị đa dạng trời cho, A vẫn có thể ăn bữa sáng một cách ngon lành. Đôi khi anh tự hỏi nếu mẹ anh thử sử dụng thức ăn thừa không chỉ của ngày hôm trước mà là của ngày hôm kia thì có thơm ngon hơn không.
Đúng 8 giờ 30, A vừa kịp đút thẻ kiểm soát vào máy và thở hắt. Hú hồn, nếu trễ thì sẽ bị trừ lương. Việc đầu tiên anh làm sau khi vào đến bàn làm việc là đặt túi xách xuống và … đi vệ sinh. Sau khi đã yên vị thoải mái trong nhà vệ sinh anh bắt đầu lên tiếng chào mà không cần nhìn vì biết rằng đồng nghiệp của anh cũng yên vị ở ô bên cạnh. Hồi mới vào công ty, A rất ngây thơ nên thường nhịn đến lúc tan sở mới về nhà mà đi, nhưng một đồng nghiệp ngồi cạnh đã mở mắt cho anh và từ đó đến nay anh thực hiện lời dạy bảo đó đều đặn hằng ngày.
Khi một người nào đó nói rằng không biết trưa nay công ty sẽ cho họ ăn gì thì A biết là đã đến lúc hoàn thành công việc đang làm. Vừa chậm rãi ra khỏi nhà vệ sinh A vừa nhớ lại bữa trưa hôm qua. Không biết ai đó đã đặt cơm chay thay vì thức ăn có thịt như thường lệ khiến anh không thể ngủ trưa vì vẫn còn đói. Hôm nay mình nhất định phải dò hỏi cẩn thận để nếu họ lại gọi cơm chay nữa thì mình sẽ chạy về nhà mà ăn cơm với mẹ. Thường thì A không về nhà ăn trưa nhưng anh không lo thiếu cơm vì mẹ anh thường nấu dư ra để phòng khi bạn trai của bà đến thăm.
A vừa bật máy tính vừa nghĩ đến ông T, bạn trai của mẹ. Ông T trở thành người quen của gia đình không lâu sau khi ba A chết. Mẹ anh không quen với việc không có đối tượng để chăm sóc nên đã để ông T đến ở chung với gia đình A. Mẹ anh là một người đàn bà tốt bụng chỉ tìm thấy niềm vui trong việc chăm sóc người khác. Ông T già hơn mẹ A nhiều tuổi nên trông ốm yếu thấy rõ, đã vậy mà ông lại thích đi chơi đây đó khiến mẹ A tuy rất ngại phải tiêu tiền của ông nhưng phải cố mà đi theo ông ra nước ngoài để còn chăm sóc ông khi trái gió trở trời. Mình ghét ông ấy, A nghĩ thầm, nhưng biết làm sao được khi mẹ mình tốt bụng quá.
…
NHỮNG NGƯỜI BẬN RỘN
J là một thanh niên bận rộn, năm nay ngoài ba mươi tuổi, sống chung với mẹ già (?) khoảng 60 tuổi. Một ngày bình thường của anh bắt đầu từ lúc 7 giờ 50 là lúc chuông báo thức reo, khi đó anh sẽ trở mình một chút rồi ngủ tiếp thêm 10 phút đến lúc mẹ anh đến bên cửa phòng và lải nhải điều gì đó. Sau đó anh sẽ vội vàng mặc bộ đồng phục nhăn nhúm, vẩy vài giọt nước lên mặt và chạy xuống lầu. Ở chân cầu thang mẹ anh đã chuẩn bị sẵn gói đồ ăn sáng, bao gồm một phần thức uống và một phần thức ăn, thường là thức ăn thừa của ngày hôm trước. J không có thời gian đánh răng, rửa mặt một cách đàng hoàng, tất nhiên sẽ không phí thời gian cho việc chải tóc. Vả lại mái tóc của anh, như hiểu được sự bận rộn của chủ nó, rất thận trọng trong việc sinh sôi và kết quả là anh có thể yên tâm đi làm mà không cần ngó qua gương lần nào.
Giờ làm việc là 8 giờ 30 mà khoảng cách từ nhà đến công ty lại mất hơn 20 phút lái xe nên J không còn sự lựa chọn nào khác là ăn sáng ngay trên xe, vừa ăn vừa nhìn xe cộ chung quanh một cách ghen tỵ. Tuy nhiên, vì tình yêu bao la dành cho việc ăn uống và khẩu vị đa dạng trời cho, J vẫn có thể ăn bữa sáng một cách ngon lành. Đôi khi anh tự hỏi nếu mẹ anh thử sử dụng thức ăn thừa không chỉ của ngày hôm trước mà là của ngày hôm kia thì có thơm ngon hơn không.
Đúng 8 giờ 30, J vừa kịp đút thẻ kiểm soát vào máy và thở hắt. Hú hồn, nếu trễ thì sẽ bị trừ lương. Việc đầu tiên anh làm sau khi vào đến bàn làm việc là đặt túi xách xuống và … đi vệ sinh. Sau khi đã yên vị thoải mái trong nhà vệ sinh anh bắt đầu lên tiếng chào mà không cần nhìn vì biết rằng đồng nghiệp của anh cũng yên vị ở ô bên cạnh. Hồi mới vào công ty, J rất ngây thơ nên thường nhịn đến lúc tan sở mới về nhà mà đi, nhưng một đồng nghiệp ngồi cạnh đã mở mắt cho anh và từ đó đến nay anh thực hiện lời dạy bảo đó đều đặn hằng ngày.
Khi một người nào đó nói rằng không biết trưa nay công ty sẽ cho họ ăn gì thì J biết là đã đến lúc hoàn thành công việc đang làm. Vừa chậm rãi ra khỏi nhà vệ sinh J vừa nhớ lại bữa trưa hôm qua. Không biết ai đó đã đặt cơm chay thay vì thức ăn có thịt như thường lệ khiến anh không thể ngủ trưa vì vẫn còn đói. Hôm nay mình nhất định phải dò hỏi cẩn thận để nếu họ lại gọi cơm chay nữa thì mình sẽ chạy về nhà mà ăn cơm với mẹ. Thường thì J không về nhà ăn trưa nhưng anh không lo thiếu cơm vì mẹ anh thường nấu dư ra để phòng khi bạn trai của bà đến thăm.
J vừa bật máy tính vừa nghĩ đến ông T, bạn trai của mẹ. Ông T trở thành người quen của gia đình không lâu sau khi ba J chết. Mẹ anh không quen với việc không có đối tượng để chăm sóc nên đã để ông T đến ở chung với gia đình J. Mẹ anh là một người đàn bà tốt bụng chỉ tìm thấy niềm vui trong việc chăm sóc người khác. Ông T già hơn mẹ J nhiều tuổi nên trông ốm yếu thấy rõ, đã vậy mà ông lại thích đi chơi đây đó khiến mẹ J tuy rất ngại phải tiêu tiền của ông nhưng phải cố mà đi theo ông ra nước ngoài để còn chăm sóc ông khi trái gió trở trời. Mình ghét ông ấy, J nghĩ thầm, nhưng biết làm sao được khi mẹ mình tốt bụng quá.